NÀNG REMEDIOS VÀ THẦN THÁI PHÁI ĐẸP

14 May

Một cô nàng đẹp lạ đến ám ảnh mà tôi từng biết là nhân vật Người Đẹp Remedios trong tiểu thuyết ‘Trăm năm cô đơn’ của Gabriel García Márquez. Với tôi, nét đẹp lạ của nàng không nằm ở tấm thân nuột nà và gương mặt mĩ miều luôn trong trạng thái hoan hỉ, cũng không nằm ở làn hương quyến rũ và đặc trưng đến mức “người ta có thể chỉ đích vào nơi nàng từng đứng và thời gian chính xác lúc nàng rời đi”. Cách nhìn nhận của nàng về sự tồn tại của bản thân trong thế giới này mới thật là lạ.

Cuộc sống của nàng không bị ràng buộc bởi bất cứ một luật lệ nào. Nàng ăn khi đói, ngủ đến khi muốn thức dậy, và tỉ mẩn tắm đi tắm lại hàng giờ trong niềm thích thú tột bậc. Trong lúc các bà các chị lúc nào cũng tất bật với việc chải chuốt áo xống, Remedios không tìm thấy bất cứ lí do gì để đổ thời gian và tâm trí vào đấy. Nàng cứ thế thuồn thuỗn không quần không áo đi lại trong nhà, kể cả khi có khách khứa. Để tránh nghe những lời phàn nàn đầy phiền nhiễu từ gia đình, nàng tự may cho mình một cái váy vải gai đơn giản. Nàng hài lòng vì chỉ cần tròng áo qua đầu thì không phải nghe ai kèo nhèo nữa. Rồi khi mọi người cứ rỉ rả chuyện tóc phải cắt thế này hay phải buộc thế kia, nàng giải quyết tranh cãi nhẹ tênh bằng cách cạo phăng đi mái tóc dài như suối chảy của mình.

Remedios xinh đẹp hiện ra với quả đầu trọc lóc và thân thể ngọc ngà miễn cưỡng giấu dưới một lớp váy duy nhất mà không cần đến nội y. Trong tiểu thuyết, nàng là biểu tượng của cái đẹp trong mắt cánh đàn ông nhưng lại là một đứa thiểu năng trong mắt những người trong gia đình. Còn với tác giả, nàng không thuộc về cõi tục thế này. Vậy nên ông mới sắp xếp cho nàng được một cơn gió ấm thổi bay về trời vào một ngày nắng đẹp cùng tấm chăn thô trải giường, để lại nỗi hậm hực của cô em vì mất tấm chăn.

Trở lại với thế giới hiện thực, chắc chúng ta tìm đỏ mắt không ra một người chưa bị xã hội hoá kiểu Remedios. Nếu có ai đó không quan trọng hình thức bên ngoài, có lẽ đó là những bà nội trợ. Vì mải lo cho chồng con nên bản thân ăn gì mặc gì không còn quan trọng. Liệu có quá bất công khi họ bị các ông chồng gọi thầm sau lưng là con mụ vợ xuề xoà, trong khi nàng Remedios xinh đẹp được tác giả vuốt ve bằng lời nhận xét “càng vứt bỏ kiểu cách để tìm kiếm sự thoải mái, càng bỏ qua những quy phạm để tuân theo cái bộc phát tự nhiên, thì nàng càng trở nên đẹp ghê gớm và càng làm cho cánh đàn ông thèm muốn tợn”.

Rốt cục, vì sao có sự khác nhau trong cách nhìn nhận đối với một bên là con mụ vợ xuề xoà và một bên là nàng Remedios vứt bỏ kiểu cách? Các bà nội trợ khoan hãy kết luận trong cay cú ‘Vì nó đẹp!’. Đúng là nàng đẹp! Nhưng có lẽ nàng cũng chỉ như một con búp bê vô hồn nếu thiếu đi một thứ, đó là THẦN THÁI. Với tôi, Remedios là hiện thân tối giản nhất của một thần thái đẹp. Và đỉnh cao nhất của một thần thái đẹp chính là tinh thần bất chấp cặp mắt phán xét của người khác.
Thần thái đẹp có được khi một người thể hiện được chính bản thân của mình như nó vốn thế. Nét quyền lực như một nữ hoàng, dịu dàng tựa thiên thần hay phóng khoáng kiểu dân chơi, mọi thứ phải được toả ra từ bên trong như thể chất liệu này đã ăn vào máu thịt. Nói cách khác, ruột đỏ thì vỏ cũng đỏ như trái cà chua; chứ không phải ruột đỏ mà vỏ xanh như dưa hấu. Mấy cô nàng chớp mắt 10 cái một giây, bẽn là bẽn lẽn, “làm màu”, thích thể hiện, hoặc quen đeo mặt nạ để che dấu những khoảng trống bên trong … thần thái không đẹp là vì thế.

Hiểu được điều này, ta sẽ biết rằng thần thái là thứ có thể trau dồi được thông qua việc luyện tập cách tự tin bộc lộ mình. Nếu quá khó để nhìn thế giới theo cách của nàng Remedios, hãy tích cực bồi dưỡng tri thức, vốn sống và nhận thức sống qua những người ta gặp và những quyển sách ta đọc. Thần thái sẽ luôn là một “món quà tặng kèm” cho những ai không ngừng nỗ lực phát triển bản thân mình.

Trích ý từ cuốn Người Tối Giản – Hành trình trở về số 0

Leave a Reply

Your email address will not be published.