“Chết thử” cũng là một trong những việc khá “biến thái” mà em đã từng thử trong đời. Sau khi “chết thử” một lần (mới đêm qua chứ đâu), em ngộ ra rằng chỉ có một việc duy nhất cần làm trước cái chết thiệt của mình …
Hồi trẻ mỗi lần hậm hực chuyện gì em hay nằm tưởng tượng ra cảnh mình chết. Mục đích chỉ để bay lên không trung và hả hê nhìn xuống đám người dám gây buồn bực cho mình đang khóc lóc vật vạ như thế nào. Nghĩ lại thấy chết kiểu ấy thật … rẻ tiền! Mà thôi, dậy thì chấp làm gì!
Thỉnh thoảng, em vẫn hay tự kiểm điểm mình bằng câu hỏi: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng, nếu tháng này là tháng cuối cùng, nếu năm nay là năm cuối cùng mình được sống trên cõi đời này, vậy mình có hành động khác đi không? Đây cũng là cách em định hướng cho cuộc đời mình. Nếu có 10 năm thì phải học mấy mục abc này, nếu có 5 năm thì làm chuyện xyz kia, còn nếu có 1 tháng thì phải ăn cho đủ các món miền này miền nọ. (Nói thêm, nếu 1 ngày thì luôn là … “Trở về Gia Lai ngay lập tức”. Nực cười cho câu “Hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng của bạn”. Em mà sống theo phương châm đó thì em về Gia Lai nằm phè chờ chết cả chục năm nay rồi, haha).
Có một điều em hài lòng nhất, đó là trả lời xong những câu hỏi trên mới thấy, em vẫn đang sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của mình. Được làm điều mình thích. Được ở cạnh người mình yêu. Mua được những thứ mình cần. Cho được những thứ mình có. Nên mới nói, nhiều khi em khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng: Giờ có chết em cũng không còn gì hối tiếc!
Cho đến khi em “chết thử”… Trước khi chết thử, em vẫn hỏi lại mình một lần nữa cho chắc ăn: Có còn gì hối tiếc? Em nhẩm lại cái To-do List của mình, nào là học hát với Lưu Thiên Hương, bay bằng kinh khí cầu, ở trong cái lồng vô trọng lực, có một cây Sala riêng ~ lablabla ~, quá trời thứ phải làm, nhưng mà … không làm cũng chả chết ai (chết mỗi em, nhưng nguyên do cũng chả phải vì mấy thứ này). Thế là em yên tâm nhắm mắt “lên đường”.
Nghe đồn khi chết, linh hồn đầu tiên được đưa đến một cánh đồng hoa lá đẹp như tiên cảnh, ta vui say ở đó một hồi thì bỗng dưng cảm thấy nhớ nhà da diết. Lúc trở về nhà bỗng thấy cờ tang, kèn trống ầm ĩ. Chưa kịp hỏi ai chết thì thấy cái mặt mình thấp thoáng sau nải chuối trên bàn thờ rồi. Bám theo cốt truyện đó, em bắt đầu cho mình trôi lơ lửng trên cao nhìn xuống đám tang của mình. Đoạn sau này em không dám kể tiếp đâu, vì nó bi kịch quá. Bi kịch không nằm trong cái đám tang đông đúc lộm nhộm, khi người thân của ta vẫn còn chưa ý thức được rõ ràng nỗi trống vắng khi mất ta. Bi kịch nằm ở những chuỗi ngày đằng đẵng phía sau, khi họ không biết làm cách nào để thấy ta, trò chuyện cùng ta…
Em cũng nhìn thấy bi kịch của chính mình qua lần chết thử ấy. Trong giây phút, em đã ngỡ mình sắp chết thật vì vỡ tim, đó là khi thấy Cá Con quấy khóc đòi mẹ, thấy Cá Cha ngồi trầm ngâm với khói thuốc mỗi đêm, thấy hai cha con cứ ôm nhau thui thủi trong nhà lặng lẽ như hai cái bóng … Đến lúc này, em mới nhận ra mình còn quên làm một việc quan trọng nhất trước khi cái chết thật đến với mình. Đó là … viết những lá thư. Nội dung là gì ư? Đại loại là, “Ba-Mẹ-L-T ơi, con chỉ đang đi du lịch, con đang có những trải nghiệm mới rất là tuyệt vời, cả nhà đừng bi đát hoá vấn đề được không?”; “Anh ơi, anh cứ kiếm vợ hai đi, cưới ngay cũng được. Em thà cay cú ‘hừm, cứ tưởng chung tình lắm’, còn hơn phải bay theo anh khóc lóc mỗi ngày như thế này!”; “Cá ơi, con được ban cho một cuộc sống, đó là điều quý giá nhất rồi. Đừng buồn vì thiếu thốn tình mẹ, bởi trên thế gian này có cái gì đủ đâu. Chỉ có cuộc sống là đủ nhất.”
Sau cái đêm chết thử một cách nghiêm túc ấy, sáng hôm sau em thức dậy với con mắt sưng bụp. Em ôm hôn Cá. Da thịt thật của em này, chạm lấy da thịt thật của Cá này. Cảm giác hạnh phúc và biết ơn ngập tràn vì mình vẫn còn sống (May là Cá Cha đang ở Phần Lan nên không bị làm nạn nhân trong một phút lố lăng của em). Cũng như lần hai mẹ con ở Tây Ban Nha, sau khi bị mất tiền, lừa tiền, ăn cắp tiền đến trắng tay, cúi xuống nhìn thấy Cá đang hát líu lo, lòng em bỗng vui hơn bao giờ hết. Ơn trời, Cá vẫn còn ở đây, chỉ cần vậy là đủ! Và ơn trời, mình vẫn còn ở đây, chỉ cần vậy là đủ!
Có lẽ, đôi khi cũng cần chết thử, để khỏi quên mất là mình đang sống, và đang được sống!
tuyệt vời.em muốn chia sẻ cho tất cả mọi người những gì cô viết.đẹp làm sao!!!
Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết hay tự giết chết bản thân cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, bất cứ nỗi đau nào dày vò. Em chỉ tự ôm mền 1 mình, rồi sáng hsau tỉnh dậy với 2 cái mắt sưng bụp và sông vật vờ như con ma cô ạ :)) chắc cũng nên chết thử 1 lần để sống lại cho đúng là con người ..
Hay quá cô ơi… Em cám ơn những lời nghe có vẻ buồn cười nhưng rất đáng phải suy nghĩ của cô… Cuộc sống đúng là ko chỉ có mệt mỏi