HẠT GIỐNG ĐỂ THẤY PHÉP MÀU

29 Jul

Hai người đàn ông lên máy bay và số phận run rủi cho họ ngồi cạnh nhau.

Máy bay cất cánh, và khi máy bay đã ở trên không trung, tiếp viên hàng không liền thông báo: “Chúng tôi rất vinh dự được thông báo với quý khách rằng hãng hàng không của chúng tôi là hãng hàng không đầu tiên cung cấp dịch vụ internet không dây miễn phí trong suốt chuyến bay! Chúc quý vị có một chuyến bay vui vẻ!”

Những tiếng Ô rồi A vang lên khắp máy bay. Trong khoảng 10 giây, đột nhiên xuất hiện 30 chiếc máy tính xách tay không biết từ đâu ra. Tất cả mọi người đều lướt mạng, kể cả một trong hai người đàn ông kia. Người còn lại thì đang cố gắng đọc báo.

“Chết tiệt thật!” Người đàn ông có máy tính kêu lên. “Thật là không thể tin được! Cái thứ này chậm quá thể! Đây mà là mạng không dây à?”

Người đàn ông thứ hai từ từ rời mắt khỏi tờ báo và nhìn lên.

“Cho phép tôi nói thẳng nhé. Ngoài hãng này ra thì không có một hãng nào trên thế giới cung cấp dịch vụ internet không dây trên máy bay, thế mà anh còn phàn nàn là nó quá chậm ư?”

“Tôi thế đấy thì sao?” Người đàn ông thứ nhất nói.

“Trong một trăm năm qua, hàng triệu người đã bay trên những chiếc máy bay thương mại, nhưng anh đang bay trên một trong những chuyến bay đầu tiên trong lịch sử mà cho phép anh có quyền giao tiếp ngay lập tức, miễn phí, với gần như tất cả mọi người trên thế giới, thế mà anh còn lo rằng nó quá chậm ư?”

“Tôi thế đấy.” Người đàn ông thứ nhất khẳng định.

Người đàn ông thứ hai bắt đầu thấy bực. “Tôi nói cho anh biết. Tôi không thể tin được có người như anh. Nhìn đây.” Anh ta túm lấy cổ áo người đàn ông đầu tiên và chỉ ra bầu trời. “Anh có một chút ý niệm nào về việc cái tín hiệu nhỏ bé đó phải đi bao xa mới tới được nơi nó phải tới không? Phải dùng vệ tinh và nó nằm ở ngoài vũ trụ, cách chúng ta tới hơn 240 cây số đấy. Cái thư điện tử nhỏ bé của anh phải đi đến đó rồi mới được truyền trở lại, thế mà anh khó chịu chỉ vì anh phải mất TẬN 2 giây ư? Anh có vấn đề à?”

Đến lúc này người đàn ông thứ nhất chỉ dám nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông thứ hai một cách đầy sợ hãi, như thể mình đang ngồi cạnh một thằng điên. Anh ta chẳng thốt nửa lời.

“Và còn nữa”, người đàn ông thứ 2 nói. “Anh không thể suy nghĩ một chút về cái PHÉP MÀU” đang diễn ra ngay lúc này sao? Anh không nhận ra rằng anh đang ngồi trên một cái ghế, và cái ghế đó được làm bằng sắt đặc, vậy mà anh đang bay trong không trung trên chiếc ghế làm bằng sắt đặc này y như một con chim, nhưng nhanh hơn nó cả triệu lần sao?

Anh đang làm cái việc mà nhân loại đã luôn mơ ước trong suốt chiều dài lịch sử – trong 2,5 triệu năm đấy? Bay trong không trung đấy? ANH PHẢI BIẾT KÍNH TRỌNG NHỮNG PHÉP MÀU MỘT CHÚT CHỨ! Nói xong, anh ta buông cổ áo của đối phương ra với một thái độ ghê tởm và quay lại với tờ báo của mình.

Chúng ta chính là người đàn ông thứ nhất. Chúng ta không hề nhận thức được rằng GẦN NHƯ MỌI THỨ XUNG QUANH CHÚNG TA VỐN LÀ MỘT PHÉP MÀU. Bầu trời là một phép màu. Nước là một phép màu. Cuộc sống là một phép màu.

Phép màu vẫn liên tục tiếp diễn trong mọi lúc, khắp nơi xung quanh chúng ta. Và chính những hạt giống – những hạt giống bên trong tâm trí chúng ta – giúp cho chúng tiếp diễn. (…)

Trích “Nghiệp tình yêu” (Geshe Michael Roach)